Chủ Nhật, 14 tháng 7, 2019

980. NHỚ TUỔI THƠ

980.
NHỚ TUỔI THƠ
Xế hoàng hôn, nhớ tuổi thơ
Mơ về... một thuở dại khờ năm xưa?
Em còn nhớ dưới trời mưa?
Lang thang ướt áo... khô chưa muốn về
Nhãn lồng rợp mát đường quê
Hương sen ngào ngạt triền đê ngỡ ngàng
Ngõ xưa nay đã thênh thang
Hàng cau thẳng tắp khẽ khàng đong đưa
Cây đa cổ thụ ngày xưa
Hình như nhỏ lại lưa thưa lá cành...
Nhìn vào đôi mắt long lanh
Ùa về kỷ niệm biến thành nàng thơ
Nào đâu phải, đang trong mơ?
Từng dòng lưu bút thẫn thờ còn đây
Phượng hồng thắm đỏ trời mây
Tình ta tha thiết, nghĩa Thầy ơn Cô
Một thời trong trẻo, ngây thơ
Tóc xanh nay đã bạc phơ trắng đầu
Một đời chìm nổi bể dâu!
Đơn phương ngấm nỗi u sầu - gian truân!
Hôm nay dạo gót vườn Xuân
Ngợp đầy thi hứng dệt vần thơ yêu,
Hẹn ngày chống gậy liêu xiêu
Cùng em đi hết cuối chiều hoàng hôn.
Hoahuyen Đào Ngọc
Ngày Sinh nhật
04.01.2018

979. GIỖ ÔNG NGOẠI

979.
GIỖ ÔNG NGOẠI
Mười sáu năm, Ngoại các cháu đã đi xa
Mà ngỡ như ông... đâu đó ở quanh nhà
Ngó trước nhìn sau như vừa thấy bóng
Ông bên bà, cùng con cháu... chăm hoa
Khi còn trẻ xông pha nơi chiến trận
Cả một đời binh nghiệp dám hy sinh
Từ chiến sĩ đến quân hàm cấp tướng
Vẫn bài ca vì dân nước quên mình
Khi nghỉ hưu, ông nhiệt tình trong sáng
Quan hòan dân không một chút công thần
Việc to nhỏ tổ chức giao là nhận
Đến hơi tàn vẫn vì Đảng, vì dân
Hôm nay giỗ, nhắc một thời để nhớ
Như nén nhang thành kính ngát hương hoa
Cầu linh thiêng dưới suối vàng ông phù hộ
Cho đất nước bình an, hạnh phúc đến muôn nhà

Thứ Ba, 25 tháng 6, 2019

978. Ngẫm đời người

978.
Ngẫm đời người
Ngẫm đời người
như thuyền trên sông nước,
Phải đâu luôn sóng gió
thuận xuôi buồm ?
Bao thác ghềnh,
sướng khổ... lệ trào tuôn
Xin hãy gắng để tâm hồn... lãng mạn.
Khi đối mặt khó khăn
đừng ngao ngán,
Biết vượt qua
nghị lực bản thân mình,
Mới thấy đời bao kỳ tích lung linh...
Chỉ đến với những người không hoảng loạn.
Một lời khuyên
khó khăn đừng ca thán
Bởi vì luôn họa - phúc rất khôn lường,
Khi tận cùng đau khổ ngạt ngào hương,
Trong đại "họa" bất ngờ chan lộc phúc.
Bể trầm luân thường lắm vinh, nhiều nhục?
Biết chân thành
sau trước vẫn thủy chung,
Biết lạc quan
nhìn tương lai phía trước,
Nở nụ cười
khao khát sống bao dung...
Hoahuyen
23.6.2019

977. ƠI ĐÒ!

977.
ƠI ĐÒ!
(Hoahuyen)
Tiếng hò văng vẳng ven sông
Năm xưa da diết theo dòng đời xô
Sang sông phải gọi... ơi đò
Bao năm biền biệt xa mờ nơi đâu?
Đêm nay ngơ ngác bên cầu
Mong nghe câu hát dãi dầu giàng ơi...
Hoahuyen Đào Ngọc
18.6.2019

976. NẾU

976.
NẾU 
(Em đẹp, thông minh)
Em quá đẹp, thông minh, ắt lắm quyền?
Bắt đàn ông cả lũ phải khùng điên,
Mở hầu bao vì em mà cung phụng,
Trời bằng vung... khi đã khoái "xơi" tiên...
...
Em quá đẹp, thông minh... ắt có quyền,
Bắt kẻ khác làm những điều em muốn!
Lũ đàn ông chỉ như cầu thang cuốn,
Đưa em lên những vị trí cao sang.
Nếu chỉ đẹp xin đừng quá huyênh hoang?
Đại cuồng ngôn chuốc tận cùng đau khổ!
Chín tầng mây có ngày em lộn cổ!
Xuống bùn đen dư luận xéo chân giầy...
Có duyên thầm dễ mê mẩn người ngay,
Không cần đẹp nhưng cần tâm rộng mở,
Hồn cao thượng, ân tình trao duyên nợ
Cả một đời hạnh phúc sống vì nhau.
Hoahuyen
10.6.2019
---------------------
Thơ thể đường luật
GỬI CÁC NÀNG
Xin có lời khuyên gửi các nàng
Chớ mà cậy thế chút dung nhan
Hết thời cũng vứt nơi hè bếp
Quá đát rồi quăng ở mép đàng
Chớ chuốc phận Kiều nơi chín suối
Hãy làm thân Nở chốn dương gian
Cố mà tỉnh táo nhìn mình lại
Đừng có đồng thau lại tưởng vàng.

975. ĐỪNG DẠI ĐOÁN

975.
ĐỪNG DẠI ĐOÁN
Lập lờ đánh lận quân đen
Lạ thì bảo chịu, người quen nghi ngờ
Thôi đừng dại đoán ngẩn ngơ?
Lãng mạn khù khờ vạ tội thằng "ngay".
Một thời ghẹo gió, trêu mây
Trăm năn mê đắm đắng cay ân tình?
Một thời trải lắm nhục vinh
Hữu duyên gắn bó ta mình bến xưa
Yêu nhau biết mấy cho vừa?
Khi tình yêu cạn đừng thưa nhau tòa?
Bao giờ gió nổi... can qua
Đường xưa lối cũ bên bà... là tôi
Hoahuyen
01.6.2019

974. NGÀY VỀ...

974.
NGÀY VỀ...
Chín mốt tuổi
gần nửa thế kỷ chờ mong,
Hôm nay con
đã trở về trong vòng tay của Mẹ,
...nắm xương khô...
nở nụ cười khe khẽ
Mẹ ấm lòng âu yếm gọi tên con
Tuých, Tuých ơi!
có thật đúng là con?
Bốn tám năm
sống lay lắt héo hon
Mẹ bao đêm cạn khô dòng nước mắt...
Nén nhang thơm
cầu mong ngày găp mặt?
Dẫu chỉ là nắm tro cốt này thôi!
Tuých, Tuých ơi!
con của Mẹ đây rồi,
Từ hôm nay đừng xa vòng tay Mẹ.
Không gian trôi, thời gian ngắn lắm rồi...
Ba đang gọi
gia đình mình đoàn tụ...
Hoahuyen
Đêm 31.5.2019
____________________
Trong ảnh là Liệt sĩ Phạm Văn Tuých, sau 48 năm anh đã được trở về trong vòng tay Mẹ Nguyễn Thị Tánh năm nay đã 91 tuổi.
Liệt sĩ Phạm Văn Tuých sinh năm 1951 tại Thăng Long - Kinh Môn - Hải Dương. Nếu còn sống năm nay cũng đã ngót 70 rồi.
Anh nhập ngũ tháng 4/1970 là hạ sỹ, chiến sỹ đơn vị C1 - D3 - E1 - F5. Anh hy sinh ngày 8/11/1970 trong kháng chiến chống Mỹ cứu nước tại Bình Dương.
Sau 48 năm kể từ ngày anh ngã xuống vì hòa bình, độc lập của dân tộc, sáng ngày 21/8/2018 từ Bình Dương anh đã được đồng đội đón về quê nhà, nơi đất mẹ Hải Dương thân yêu.
Nơi quê nhà, người mẹ già 91 tuổi sau gần nửa thế kỷ đợi mong, hôm nay mẹ đã được ôm trọn đứa con trai của mẹ vào lòng...

973. CUỘC ĐỜI?

973.
CUỘC ĐỜI?
Cuộc đời này vốn dĩ không hề khổ!
Tại lắm người thích như thế mà thôi?
Bởi vì họ quá xem trọng chữ tôi,
Tự cắn nhau rồi lên cơn hoan hỉ...
Nếu ai cũng đối nhân như tri kỷ?
Không ăn thua, hay tính toán thiệt hơn
Khi va chạm, bình tĩnh hiểu nguồn cơn,
Ắt ứng xử luôn bao dung - độ lượng.
Thế gian này nếu đối tâm cao thượng.
Thì làm gì có bể khổ trầm luân?
Người yêu người lấy đâu ra nước mắt?
Trần gian này muôn thuở mãi mùa xuân.
Hoahuyen
30.5.2019

972. VỘI VÀNG THẾ MÀY ƠI?

972.
VỘI VÀNG THẾ MÀY ƠI?
(Cảm xúc chia xa Bùi Mạnh Hảo)
Mới hay tin đã âm dương đôi ngả
Vội vàng chi đi nhanh thế mày ơi!?
Vừa hẹn găp bọn tao còn chưa tới
Chửa kịp hàn huyên sao đã vội đi rồi?
Tao với mày chiến trường xưa một thuở
Đã bao lần điếu thuốc bẻ làm đôi?
Cánh thư nhà nhàu nát đọc mềm môi
Truyền tay nhau thuộc làu từng câu chữ
Trong gian khó không bao giờ do dự
Nghiệp binh đao gột mãi.. vẫn bơ phờ...
Nghề cãi lý... trào dâng hồn lãng mạn
Cuối cuộc đời đọng lại mấy vần thơ?
Mới vào tuổi căng mọng nhả vàng tơ
Bao ý tưởng mày còn đang thai nghén
Rượu Cẩm bình nợ bọn tao vài chén
Sao vội vàng đi như thế mày ơi!?
...
Nhớ đôi lúc đã tưởng sắp... lên voi
Rồi phận số lại lăn đùng... ra nó
Nhớ gặp nhau cười động viên nhăn nhó
Thì làm dân vạn đại xá gì đâu
Mày đi rồi tao còn nợ bể dâu
Hẹn kiếp sau ta lại làm bè bạn
Mãi bên nhau lúc vui buồn hoạn nạn
Nhớ những ngày điếu thuốc bẻ làm đôi?
Hoahuyen
24.5.2019

971. Ngẫm !!!

971.
Ngẫm !!!
Có lời khuyên tưởng chừng như dễ hiểu,
Nhưng khi hành cả kiếp cũng chưa xong.
Lời nói buông đôi lúc vẩn đục trong,
Ai khoan dung tâm hồn luôn độ lượng.
Trong cuộc đời biết bao người cao thượng
Sống hết lòng với bầu bạn quanh ta,
Chớ ích kỷ vì cái tôi nhỏ mọn?
Chằng bao giờ với tới đỉnh vinh hoa...
Hoahuyen
17.5.2019