Hoa trắng thôi cài trên áo tím
Vầng trăng chia nửa đã xa dần
Chỉ còn sương khói mờ nhân ảnh
Bài xướng em gieo họa thất vần
Kẻ chạy cong giò quăng mất dép
Người đeo hy vọng rớt rơi giày
Có duyên không phận đầy ngang trái
Bể khổ trần gian... lắm đắng cay
hoahuyen
10.3.2008
____________________________________
Sợ... chạy rơi mất dép
Đuổi theo rớt cả giày
Trẹo chân... chưa gãy cổ
Như thế đã là may
Nguyễn Du niên biểu luận
-
*NGUYỄN DU NIÊN BIỂU LUẬN*
*Hoàng Kim*
Mười lăm năm tuổi thơ (1766-1780)
Mười lăm năm lưu lạc (1781-1796)
Thời Hồng Sơn Liệp Hộ (1797-1802)
Bắc Hành và T...
3 tuần trước

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét