11. (Trang 43 - Men nồng )
“Hè“ ơi !
Hoa phượng đỏ hè xưa rực rỡ
Tiếng ve sầu nức nở rền vang
Nụ cười vỡ nắng giòn tan
Còn theo ta mãi chứa chan xa vời
Một thời để nhớ người ơi !
Nhành hoa phượng vĩ vẫn ngời sắc xuân
Nghĩ về nhau, hóa nên gần
Còn hơn chỉ cách vài phân hững hờ
Dâng trào cảm xúc ngẩn ngơ
Gửi người xa xứ vần thơ ân tình
Biển đời cay đắng nhục vinh
Giữ cho tình bạn chúng mình bền lâu
Nguyễn Du niên biểu luận
-
*NGUYỄN DU NIÊN BIỂU LUẬN*
*Hoàng Kim*
Mười lăm năm tuổi thơ (1766-1780)
Mười lăm năm lưu lạc (1781-1796)
Thời Hồng Sơn Liệp Hộ (1797-1802)
Bắc Hành và T...
3 tuần trước

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét